Lời thông báo bình thản của giáo viên chủ nhiệm như một chiếc búa tạ vô hình nện thẳng vào tim mỗi học sinh lớp 12-2.
Không khí dường như đông cứng lại suốt năm giây.
Ngay sau đó, mấy nam sinh vừa nãy còn gào to nhất, hăng say mơ tưởng đến chuyện thi đỗ vào "Tam Đại Học Phủ", sắc mặt nhanh chóng từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt. Đôi môi họ mấp máy vài cái rồi cuối cùng đành mím chặt lại.
Ngôi trường danh giá mà bọn họ ngày đêm ao ước, coi như bàn đạp đổi đời, đối với một số người lại chỉ là một lựa chọn hết sức "bình thường", chỉ cần khẽ gật đầu là có thể bước vào. Sự chênh lệch trần trụi, cách biệt một trời một vực này khiến mọi lời hùng hồn tuyên bố lúc trước đều biến thành những âm thanh ồn ào nực cười.




